TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

Điều tra ý kiến

Bạn thấy website LTKpro như thế nào ?
Rất pro
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Nhàm chán

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên



    Chào mừng quý vị đến với website của Phạm Văn Cường

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Tâm sự của teen >

    Làm sao thay đổi?

    Tôi ước chi như con rắn có thể thay bỏ cái vỏ bọc bên ngoài để là một con người thật...

     

    Tôi - nhìn bề ngoài là 1 con bé mạnh mẽ nhưng trái tim tôi rất dễ bị tổn thương. Tôi sống thiên về tình cảm hơn lý trí, hay suy nghĩ tiêu cực nhưng lại cố trấn an mình bằng hành động tích cực. Mỗi lần suy nghĩ tiêu cực thì tôi lại cố trấn an, không cho phép mình nghĩ z và làm z. Tôi ước chi như con rắn có thể thay bỏ cái vỏ bọc bên ngoài để là một con người thật.



    Tôi - một con người rất ít nói ở đám đông, rụt rè, chỉ 1 vài người bạn thật sự thân thì tôi mới nói chuyện nhiều. Từ lúc vào đại học tôi cố gắng để thay đổi, để bớt rụt rè hơn: tham gia nhiều hoạt động xã hội, kể cả những hoạt động tôi không quen ai cả, và cũng không ai đi với tôi, tôi phải đi đến hội một mình và tự làm quen, nhưng chỉ nói chuyện được lần đầu là thôi, cuối cùng cái gì cũng quay về vị trí cũ.

     
    Tô i- tính ich kỉ len lỏi trong người tôi lúc nào không hay, nhưng không ai biết cả. Có lẽ đó là bộ mặt thật của tôi. Tôi đang sống giả dối với chính tôi và mọi người, thấy người ta có bạn bè hay đi chơi tôi cũng ghen tỵ, thấy họ học giỏi tôi cũng ghen tỵ (vì đôi lúc tôi cố tình không muốn bạn được cao điểm hơn tôi nhưng chỉ là ý nghĩ thôi, còn hành động thì tôi lại giúp họ nhiệt tình vi thực sự tôi không muốn nghĩ theo hướng tiêu cực mà sao cái đầu cứ bắt tôi nghĩ lung tung)-nhưng khi họ đau ốm, bệnh không hiểu sao bên trong tôi có gì đó vô cảm (những người tôi quen)-nhưng tôi không muốn nghĩ vậy, bên ngoài thì tỏ ra lo lắng->chính tôi cảm thấy giả tạo nữa là...TÔI KHÔNG MUỐN MÌNH NHƯ VẬY ĐÂU, nhưng làm sao để thoát khỏi những suy nghĩ đó bây giờ? 

    Tôi cô đơn, chưa 1 lần có bạn trai, tôi mới tìm cách làm bạn trên mạng, nhưng người bạn đó cũng chỉ nói chuyện vui vẻ 1 thời gian ngắn rồi cứ nhạt dần, mà tôi cũng không tâm sự hết lòng với họ vì tôi không thật sự tin tưởng họ.

    Tôi- không hiểu sao đứng trước mặt các bạn nam - các bạn lớp tôi nữa, tôi ngại, không dám nhìn vào mắt họ, kể cả bạn trai của bạn tôi, những người mới quen thì nói chuyện lần đầu vui vẻ, lần sau tôi lại ngại, mà chính tôi cũng không biết ngại về điều gì nữa, vì họ cũng chỉ là bạn thôi, tại sao tôi lại ngại như vậy?

    Tôi - một số người bạn mà tôi chưa gặp thì cũng có ý gì đó thích tôi dù chỉ nói chuyện chứ chưa gặp nhưng vì tôi không tự tin vào bề ngoài của mình, nên cứ thế tôi chỉ im lặng và trôi qua, vì tôi sợ nếu nói thật tôi sẽ mất họ mãi mãi.
    Tôi - mọi người bảo tôi hiền, nhưng tôi không muốn tí nào, vì mấy đứa im im nhưng nguy hiểm lăm - chính tôi cũng thấy tôi như vậy.

    Tôi - học không giỏi nhưng cũng may đậu vào được một trường cũng khá nổi tiếng, nhưng tôi không có năng lực, điểm trong lớp lúc nào cũng thấp nhất lớp (dù tôi học trễ hơn 1 tuổi) nhiều lúc nản lăm nhưng nghĩ thương ba mẹ nên tôi mới cố gắng đứng dậy, nhưng hiện giờ tôi có cảm giác đứng dậy không nổi. Tôi thương ba má lắm lắm, tôi nghĩ mà thương ba má, ba má lo cho tôi đủ thứ đầy đủ, ở nhà tự hào về tôi lắm nhưng trong này tôi lại là 1 đứa học rất tệ.T  ôi cố tìm nhưng bài học tâm lý để làm mình cố vui hơn nhưng không thể, tôi mất phương hướng, tôi không biết phương pháp học, tôi ngại khi phải hỏi người ta quá nhiều (vì tôi quá kém) mặc dù biết dấu dốt là hại chính mình, nhưng phải làm sao?

    Tôi - thuyết trình môn học, trả lời câu hỏi nhóm,..cũng đều các bạn trong nhóm làm, còn mình có điểm được nhờ họ. Xấu hổ lắm nhưng Dù không muốn vậy, dù muốn trả lời, muốn phát biếu, muốn đặt câu hỏi lắm lắm, muốn mạnh dạn giơ tay lắm nhưng lúc đó lại không tài nào đứng dậy vì - cái bản không tự tin, sợ lại nổi lên--> làm sao khắc phục?

    Tôi - lúc đầu vô phòng trọ là 1 người hiền lành, được mọi người quý mến thế mà, qua 2 năm tôi lại là 1 con người hoàn toàn khác, tôi có cảm giác mọi người đang xì xầm sau lưng mình - vì 1 con bé làm việc ẩu tả, vô trách nhiệm, không suy nghĩ - vì tính không sâu sắc nên tôi không nghĩ là mọi người lại nghĩ tôi như vậy.

    Tôi - càng ngày càng muốn chui vô 1 cái hộp nào đó và biến mất trên thế gian này-nhưng lại ngĩ về ba má nên tôi cố tìm mọi thứ sách cải thiện tâm lý về đọc nhưng hình như chỉ được vài phút. Những người bạn xung quanh tôi thì tôi chưa kể ai về nhưng điều nói trên. Vì ngay cả con bạn thân nhất của tôi bây giờ cũng giận tôi rồi, tôi cố quên nhưng ở chung nhà mà ngày xưa nhỏ hay quan tâm tôi, giờ trước mặt tôi mà nhỏ nói chuyện với nhưng người khác vui vẻ, lạnh lùng với tôi, tôi càng tự kỉ hơn. Tôi hứa sẽ thay đổi mà sao lại đối với tôi như vậy?
    Càng cố thay đổi tôi càng thấy tôi lại nhận kết quả ngược lại...
    Tôi-phải làm sao để tôi có thể bình thường tự nhiên trước mặt các bạn nam?
    phải làm sao để tôi có thể tự tin đứng trước đám đông, tự tin nói nhưng gì mình nghĩ?

    Làm sao để tập trung hết sức vào việc học mà không nghĩ vẩn vơ?
    Làm sao để không tự kỉ nữa?
    Làm sao để không tự ti mặc cảm?
    Tôi không muốn im lặng nữa, tôi muốn làm một người sôi nổi, nói nhiều, liệu có được không ?

    TÔI ĐANG NGHĨ GIẢI PHÁP CUỐI CÙNG CỦA TÔI LÀ -TÌM 1 KHÓA HỌC KĨ NĂNG MỀM ĐẺ HỌC VÀ YÊU ĐẠI 1 NGƯỜI NÀO ĐÓ (có một người tôi đang cảm thấy thích và tôi cảm thấy ấy thích tôi nhưng chưa gặp - vì biết đâu cái động lực đó sẽ là mang đến cho tôi nhưng thay đổi tích cực)
    NÊN HAY KHÔNG ?

    TÔI đã lấy hết can đảm để gửi bài này, vì đây là những lời tâm sự chân thành của tôi, của một người đang muốn thay đổi, muốn làm nên kì tích.
    Xin mọi người cho tôi những lời khuyên, hay những giải pháp vì tôi đang muốn thay đổi, hoàn thiện mình, tôi cũng muốn sống là chính mình. CHÂN THÀNH CẢM ƠN!

    TA

    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Văn Cường @ 22:22 24/11/2011
    Số lượt xem: 348
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    QC