TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

Điều tra ý kiến

Bạn thấy website LTKpro như thế nào ?
Rất pro
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Nhàm chán

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên



    Chào mừng quý vị đến với website của Phạm Văn Cường

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Thế giới Giải trí > Giai điệu tôi yêu >

    Hoa Vàng Mấy Độ

    Hoa vàng mấy độ

    "Em đến bên đời,hoa vàng một đoá. Một thoáng hương bay,bên trời phố hạ."

    Đã có một khoảng thời gian tôi luôn lẩm nhẩm những ca từ của bài hát này bất kì lúc nào tôi rảnh rỗi: lúc ở nhà, trên xe buýt hay những lần đi bộ dọc qua công viên 23/9 để đến lớp học thêm. Những ca từ bắt đầu vẽ nên cái sắc vàng dịu dàng của một loài hoa chưa rõ tên, và của nắng dịu dàng trong một ngày đầu hạ. Trên con đường đầy nắng ấy, một người con gái sẽ lặng lẽ bước qua. Những bước chân thì nhẹ nhàng nhưng nỗi nhớ sẽ gieo vào lòng nặng trĩu…

    hoa vang may do Hoa vàng mấy độ

    Tôi vẫn nghĩ rồi một ngày nào đó khi gặp người tôi yêu. Tôi sẽ nói với em thật nhiều về cuộc sống, những điều mà tôi vẫn luôn ấp ủ, hay cùng chia sẻ với em những bài hát mà tôi vẫn hay lắng nghe trong những buổi tối lặng lẽ. Tôi sẽ hát cho em nghe dù tôi hát không hay, nhưng lời hát sẽ thay lời nói rằng: tôi yêu em… Đến lúc tôi gặp được em, tôi nhận ra rằng, chỉ cần im lặng ngồi nép bên nhau, đó đã là một niềm hạnh phúc lớn lao trong cuộc đời này. Những câu nói nhiều lúc lại trở nên thừa thãi. Khi người ta yêu nhau, có nhiều thứ sẽ không thể diễn tả thành lời.

    Khi người ta đã quen dần với hạnh phúc, người ta sẽ dễ bị nghiện. Cũng giống như một con nghiện, người ta sẽ sợ một ngày kia liều thuốc của mình sẽ chẳng còn hiệu nghiệm. Giống như tôi, tôi vẫn sợ rằng đến một ngày những hạnh phúc sẽ lui dần vào kỷ niệm. Bởi thế tôi quýnh quáng sống từng ngày, yêu từng ngày như thể ngày mai tôi sẽ không còn được thấy em và hơn hết: không còn được yêu em.


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Văn Cường @ 17:42 20/04/2012
    Số lượt xem: 706
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    QC